-Mai em lên nhé! Anh nhớ em!
Trăn trở, thương và yêu nữa . thương
nàng, không phải vì nàng là cô gái chân dài, lại it tuổi, da trắng tóc dài. Yêu
nàng vì nàng hiền quá , nàng cũng thú nhận: ngày xưa “ông tướng” của nàng vẫn
thường trêu “Em chỉ được mỗi cái hiền thôi” .
-Anh đừng như thế….
-thật mà, anh nhớ thật đấy!
-anh đừng nói vậy . ông tướng kia cũng
đã nói như vậy rồi bỏ em đi.
-thui! mai em lên cầm theo hồ sơ lên
anh nhờ người quen kiếm việc làm cho. .,
Dạ…..!
giờ Anh thương nàng cũng vì thế. Từ miệt
vườn miền tây lên sài gòn vừa học, vừa làm. Học xong trung cấp kế toán giờ không
tìm ra chỗ làm, gửi cả 20 bộ hồ sơ như đi rải truyền đơn mà cũng thế, chỉ nhận
được cái lắc đầu Hay có nơi lich sự hơn thì hẹn sẽ gọi lại.rồi biêt tăm
Một chuyện làm Anh ân hận là Sáng bữa
đó hắn nhờ người ta tìm cho chỗ làm thời vụ.làm được một lúc nàng sém xỉu, hỏi
mới biết nàng chưa ăn sáng. Chỗ đó người ta không dám nhận nữa. thật tội . gom
hành lý lại về quê, chỉ tại anh dặn nàng đến cổng công ty thật sớm. nàng không
kịp ăn gì đói lả
Quen nàng tình cờ qua một cuộc điện
thoại nhầm, dạo ấy gọi miễn phí 10 phút theo chương trình của viettell nên ngày
nào cũng tám. điện thoại anh không có giới hạn phút gọi, vậy mà không bao giờ
bị lố giờ. Hỏi ra mới biết nàng canh đến 9p rưỡi là tắt , lần nào cũng thế không
cần anh dặn.
Rồi quen nhau anh lên thăm nàng, hôm ấy nàng
không chịu đi chơi đâu cả . mời mãi mới đồng ý đi, lại bảo “ em thích đi dạo công
viên uống nước mía thôi”
Sao vậy?anh hỏi
Em thích nước mía, nàng đáp.
Mấy lần sau cũng thế, mãi về sau nàng
mới thú nhận “em sợ anh tốn tiền. vì anh làm lương không được là bao,” anh cũng
vì thế mà thương nàng! Từ tình anh em quen biết không biết lúc nào anh thấy nhớ
nàng, nàng cũng tin anh lắm, rồi một hôm anh không giữ được tình cảm anh em.
Hôm đó anh đã cầm tay nàng rồi nói anh nhớ em. Nàng tròn xoe mắt……
Bẵng đi một dạo anh không gọi cũng
không gặp! anh ân hận vì anh biết anh không có quyền nói điều đó. Nhưng sự nhớ
nhung cứ lớn dần. anh lại gọi, lại nhớ nhung và yêu thương,
Anh đôi lúc tự xỉ vả mình, rồi lại tư
an ủi, giá như mình có thể đểu hẳn đi để không cần suy nghĩ. hoặc là người có
tâm để không lừa dối nàng, Lúc chơi đùa với con bé con là lúc anh ân hận nhất.
cưới mẹ nó những mong có một gia đình hạnh phúc nhưng vợ anh chỉ biết có mỗi
đồng tiền. anh ốm phải tự lo cho bản thân,đôi lúc anh ước giá như được một cốc
chanh đá hạ cơn say rượu, mà làm sao có được.
Chưa được một bữa ăn sáng đúng nghĩa từ
khi có vợ. Anh thèm một lời chia sẻ lúc công việc khó khăn. thèm tô mì nửa
khuya khi tỉnh rượu, thèm được lăn lên giường ngủ khi say đã có sẵn một cái màn
giăng sẵn. thèm cái đặt tay lên trán lúc sốt. và tô cháo hành của thị nở.. sao
khó khăn vậy….. riết rồi quen với sự thèm thuồng. ví bằng hay nhâu say, ví bằng
cờ bạc cho cam.. chỉ vui bạn tháng một vài tháng say một bữa mà như thế …. Có
đôi lúc anh thầm nghĩ nếu chẳng may trời bắt ốm đau thì không biết dựa vào ai.
Sống với vợ con vẫn thèm cái ấm cúng của 1 gđ. Quay lại lại thương con gái. 2 vợ
chồng chỉ có mỗi nó, Anh thương nó quá. Không nỡ nghĩ về chia ly.
Nhưng cái cảm giác thiếu thốn ngày một
căng lên. Cộng với cảm giác đồng lương eo hẹp không đủ chi tiêu nên vợ có phần
kém nể trọng đã thôi thúc Anh thèm một chút cảm giác là người đàn ông trong mắt
một ai đó, thèm được một người con gái yêu thương, thèm được một người tin yêu
mong muốn chở che đã xúi Anh yêu thương nàng.
Nhưng nàng hiền quá! Giá như nàng sắc
sảo một chút, giá như….. cuối cùng là giá như anh có một gia đình đúng nghĩa.
Làm gì đây ????
Một
hôm đón con về từ trường mẫu giáo Anh giật mình nghe con thỏ thẻ : ba ơi?
-gì vậy con
-ba yêu con
nhiều không?
-Chiều chứ
-Ba ơi con sợ
mất ba
Anh giật mình, lời con trẻ như mũi kim châm vào lòng . Nào đâu Anh muốn
vậy,Anh nghĩ thầm “con ơi ba đã và sẽ cố gắng rất nhiều để con có cả tinh yêu
thương trọn vẹn!”
Đêm nay Anh lại nhớ người và cả thương yêu nữa. nàng vẫn chưa biết Anh đã có
một gia đình. Nàng ngây thơ quá. Nhưng hình như nàng cảm nhận được một điều gì
đó.. cầu mong đó là sự thật để nàng không yêu thương.. chắc sẽmột ngày anh sẽ
biến khỏi cuộc đời nàng. Nhẹ nhàng. nhưng làm sao giờ khi anh vẫn trăn trở và
ích kỷ…

ka ka ka ... Lại chơi chiêu nữa rồi.
Trả lờiXóaXin lỗi! chị thật sự không nghĩ ra được em là ai trong số bạn bè chị quen,em có thể bật mí 1 chút ko?
Trả lờiXóaBiết làm sao được...Cuộc đời mà...
Trả lờiXóahôm nào ghé bạn thì thấy có hình, chẳng thấy bài nào hết. Hôm nay thì...hơi bị....buồn ngang hông.
Trả lờiXóaVợ nào cũng thương chồng, nhất là vợ chồng trẻ nữa. Có thể hơi vô tâm chút, nhưng nếu cùng chia sẻ, hoặc nhìn...thoáng hơn tí, chắc ít tủi thân hơn.
Đọc bài bạn, mình chợt nhớ ông bạn Muathu của mình. Cũng có cô con gái nhỏ đáng yêu như bạn, cũng hơi ham nhậu tí và cũng thích...cháo hành của Thị Nở.
Không ai bằng một nửa ở nhà đâu bạn.
Chúc gia đình nhỏ của bạn sớm tìm được tiếng nói chung và thật hạnh phúc, bạn nhé !
tôi đi bạn tiễn dặm đời
Trả lờiXóaquay đầu lại chúc một trời yêu thương ...